Ngày xưa, xưa lắm… từ cái thủa chỉ
có mặt đất trơ trọc và nước. Các vị thần bằng quyền năng sáng tạo bù đắp cho
cuộc sống bất tử ngu ngốc bắt đầu tạo ra muôn loài vạn vật.
Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016
Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016
Bi sử tân biên (3)
Những ngỡ giang sơn tròn một mối,
ba chốn an nhiên.
Nào ngờ binh tướng mười hai phương,
trăm miền thống thiết.
Ngôi cửu ngũ tối tăm lòng nhân kiệt
Mệnh chí tôn mê muội dạ anh hùng
Vỗ nhịp quê hương
Quê hương se kết sợi tơ mành
Núi ngậm trời mù lửa chiến tranh
Chân lý nở hoa sườn ảo vọng
Công bằng kết trái bả phù sinh
Cỏ neo đồi trọc hương còn thoảng
Cọp nuốt đêm trường mõm vẫn tanh
Tủi bắc hờn nam người vỗ nhịp
Man sơn còn vọng tiếng
công thành.Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016
Vô ấn (5)
Ngã – vô ngã
Mọi sự vật trở thành dây
trói buộc trong tam giới chỉ bởi ngã. Do nhận lầm ngã hoặc thân này,
hoặc nhận một tiểu ngã giữa vô lượng các tiểu ngã và có đại ngã, hoặc ngã là
một độc tôn… đều đi đến trói buộc.
Vô đề!
Gã Ngớ im lặng. Bất chấp trong nhiều năm qua không phải là
gã không chất chứa dần nhưng ý tưởng, những cảm xúc cứ ùa đến không báo trước.
Nhưng nói với người đời sao dễ dàng đến vậy! Với gã nói khó hơn là im lặng.
Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016
Vô ấn (4)
Bốn câu: có – không – chẳng phải có chẳng phải không - ….
Hữu
(có) vô (không), diệc hữu diệc vô (cũng có cũng không), phi hữu phi vô (chẳng phải có chẳng phải không)
Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016
Vô ấn (3)
Thường – vô thường
Trong từ ngữ phật giáo và căn bản phật học thường khởi đầu
bằng lý vô thường. Nghĩa vô thường vừa khởi thì thường (hữu thường) liền hiện.
Vô ấn (2)
Cảnh (phi ngã) không lỗi
* Chúng ta có các giác quan để nhận biết cảnh (thế giới).
Qua các giác quan này, tín hiệu được truyền dẫn đưa về não.
Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016
Vô ấn (1)
1) Thức và ý
Từ lâu xa, tôn giáo đã hiện hữu như một cuộc sống tâm linh.
Đạo Phật cũng là tôn giáo như mọi tôn giáo khác với những nghi thức và lòng
sùng tín. Thế nhưng đạo Phật có một điểm riêng khác.
Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016
Mó dái ngựa đầu xuân!
Cũng trà cũng bánh cũng dưa chua, đâu rồi tiếng pháo!
Này rượu này bia này vịt luộc, chờ mãi bạn hiền!
Cuối năm múa loạn cào cào
Ừ thì xuân! Ồn ào còi huýt, súng nổ đùng đùng, dân tình nhớn
nhác, tiền phạt không bờ!
Lại là tết! Rậm rịt nhạc tang, cờ treo phần phật, sĩ khí rụt
rè, thuế sưu chẳng bến!
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016
Chuyện con cà con kê (12)
Đừng đổ lỗi vì trời gây họa
Mắt không nhìn tai vạ nhân dân
Mù oan khiên chỉ biết lo thân
Quên con cháu ngày mai phải nạn
Hiện miền bắc đang rất lạnh, cái
lạnh duy nhất từng biết khi nhiệt độ toàn cầu đã nóng dần lên sau gần 100 năm
người ta phun khí thải và hiệu ứng nhà kính! Kể cũng lạ và phải chăng chỉ là
ngẫu nhiên khi cụ rùa hồ gươm đã chết. Vùng cao thì ôi thôi hàng loạt ảnh các
bé trần truồng với cái rét đã làm dậy lên làn sóng người làm từ thiện nhưng chỉ
như kẻ ngồi gỡ mài ghẻ. Nghèo và đói!
Tôi đã lớn lên giữa đất Saigon, cái
ký ức về thời trẻ con thật ra Saigon có không
khí se lạnh khi gần giáp tết và chúng tôi có mặc áo len. Nhưng từ sau 75 thì
dần dần cái lành lạnh tuyệt vời đó không còn nữa, cái thanh bình và tốt đẹp đó
bị che lấp hoàn bằng cái đói, sự sợ hãi và cuối cùng hôm nay đã nghiễn nhiên
chỉ còn là cái oi bức quanh năm. Những cơn mưa từng trở thành người ru ngủ cho
những bài thơ bài hát và bao người từng đem nghe tiếng mưa mơ màng trong sương
mù tình ái thì giờ đây đã chất thêm khó nhọc cho những con đường lụt lội.
Không phải vì cái tuổi ngoài năm
mươi mà tôi thành kẻ chán chường khi mà cuộc đời chất đầy bất trắc cũng như đầy
thương cảm với bao điều khuất tất. Vẫn biết tuổi trẻ luôn tràn trề sức sống và
vui vẻ hăng hái luôn là sức mạnh đẹp nhất của tuổi trẻ nhưng nếu trời trả cho
tôi về tuổi trẻ thì e rằng trời là người mà tôi sẽ chữi rủa nhiều nhất nếu không
xóa sạch mọi ký ức trong tôi và phải biến tôi thành con người vô cảm. Đã đủ cho
khả năng chịu đựng làm dân Việt nam lắm rồi. Chẳng đợi già cả bệnh tật mong
được chết mà cũng hết ngạc nhiên cho mấy lão già vẫn còn háo hức sống với quyền
lực, với vọ trẻ và ăn nhậu.
Chị Năm vẫy tay gọi tôi mà chẳng
buồn réo “Móc Ku” như mọi khi. Tôi vừa mừng vừa lo, cái chị Năm này luôn gây
bất ngờ ở phút 89 hay cái chết của con ruồi Tân Hiệp Phát lúc nửa đêm.
- Chú Móc Ku viết cái đơn xin miễn
thuế cho con gái tui nó bán bún riêu và tui bán cà phê ở đầu hẻm nghen!
Thì ra việc đánh thuế người bán
hàng rong (ví dụ ai bán được 10 tô phở là phải đóng thuế), từ thợ hồ đến phụ hồ
cũng bị đánh thuế (theo chính phủ thì thu nhập phụ hồ hiện nay là 100
triệu/năm!!!) đã làm những ai làm nghề buôn thúng gánh bưng lo lắng khi cuộc
sống quá thừa lao đao. Nghĩ cũng phải học phí tăng, viện phí tăng, bảo hiểm y
tế sẽ tăng từ 200% đến 700% mức cũ và hiện tại giá hàng hóa qua khỏi mức chuyển
động đều lạm phát.
- Đây là quốc sách đối phó việc lạm
chi ngân sách quốc gia. Tui e không ăn nhằm gì đâu. Nếu chị nhận đủ thông tin
về sự thiếu hụt trầm trọng trong việc trả lương cho cán bộ nhân viên chính phủ
hiện nay thì sẽ hiểu cái này còn chưa ăn thua gì hết. Xây tượng đài, bắn pháo
hoa, các dự án dang dỡ và và và …
- cây chổi chà, nói gần xa, nói cha
nó ra cho lẹ.
- Ngay trữ lượng ngoại tệ cũng hết
sức eo hẹp. Nói chung là là
- Tui biểu chú viết thì cứ viết,
rồi tôi sẽ lạy tụi nó, tui sẽ khóc, tui sẽ …
Tôi im lặng, đúng là ngu khi nói lý
lẻ với chị Năm. Các bạn biết không, nếu người quân tử sẽ phải làm điều cần làm
cho dù vào hiểm nguy, thì nói lý lẻ với phụ nữ không khéo lại là việc không nên
làm.
Tôi xuống nước nói nhỏ nhẹ:
- Thí dụ bây giờ chị hết tiền hết
cả gạo. Chết đói trước mắt mà người nợ chị rất nhiều lại chỉ có 10 ngàn và hủ
gạo họ còn. Chị có xiết 10 ngàn hông?
- Chú hỏi hơi bị … dĩ nhiên là
xiết.
- Chính phủ cũng vậy! Chẳng những
không còn tiền, đang mắc nợ. Vậy phải đòi nợ và xiết nợ!
- Tầm bậy tầm bạ, mồ mả thằng nào,
tầm phào mắc nợ, nịnh bợ ruồi bu
- vậy tui hỏi chị, thuế gánh bún
riêu không đóng, nó đòi là đòi gì? Nếu không là mắc nợ!
Chị năm đứng yên, từ từ rồi cũng
hiểu ra. Tôi bồi thêm phát chí mạng để rút lui.
- Bây giờ công an còn có quyền thổi
phạt tiền người đi bộ về luật giao thông, có quyền trưng dùng cả phương tiện
cần thiết như xe, như điện thoại và nhiều thứ khác miễn nó hợp lý khi công an đưa
ra như mượn bộ quần áo!
- Cái tào lao xịt bộc, ngộ độc ba
Tầu, bể bầu con mẹ chửa…
- Chị nghe nhé! Như nếu truy đuổi
người chạy nhanh hay truy bắt kẻ mà họ nghi ngờ là tên hiếp rồi giết, giết rồi
lại hiếp Tập Cạn Bàu họ mang sắc phục khiến ten chạy trốn sẽ chạy nhanh chạy ẩu
lạng lách sẽ gây tai nạn cho nhân dân, hay khiến tên Tập Cạn Bàu trốn mất. Vậy
cần hóa trang nên sẽ trưng dụng quần áo dân.
- vậy nó lấy áo quần đàn ông, đàn
bà gì cần lo!
- Theo pháp luật, quyền trưng dụng
đã có, thì quần áo phụ nữ càng dễ hóa trang khiến tội phạm không nghi ngờ!
- Đàn bà mà bị lột quần áo sao?
- Nếu công an cần! Họ sẽ trưng dụng
cả nhà cửa như đứng núp để rình bắt tội phạm hay những kẻ chuyên vi phạm luật
giao thông khi không thấy bóng công an. Tất cả chỉ vì mục đích duy nhất đòi nợ!
Còn nữa! Đi bộ không đi trên lề cũng bị bắt và phạt tiền dù đoạn đường không có
lề hay lề đường chiếm mất.
- Cái gì! Đii bộ mà cũng bị công an
phạt nữa sao?
- Phạt chứ! Bây giờ thì hanoi, ít lâu sau sẽ đến
saogon. Nhưng hiện nay những đoạn đường không có lề dân phải leo trên nóc nhà,
nóc nhà là nơi đất tư, đường lộ là đất công.
Chi Năm ngồi bệt đít xuống ghế thẩn
thờ. Chị cơ hồ hiểu là chẳng có hy vọng nào thoát nợ. Tôi lẳng lặng bỏ đi.
Không phải tôi không muốn giúp, viết mấy dòng chữ có là gì nhưng có ai làm việc
mà không bao giờ có kết quả lại tội cho cái thân chị Năm đày đọa mình, lạy lục
xin xỏ và mát biết bao thời gian để rước thêm điều tủi nhục.
Trước cửa nhà một người mà tôi luôn
nghĩ đến nhưng không mong gặp, đó là anh Bi giấy. Giữa tôi và anh Bi giấy chưa
bao giờ có việc bất hòa và anh, anh từng là hiện thân của sự thánh thiện, một
tâm hồn ngỡ như không bao giờ có lấy một vết hằn. Dù tôi đần độn nhưng như bao
bè bạn chẳng ai ghét tôi vì đần. Không nói về anh thì thật khó mà hình dung.
Ba anh, người đàn ông của rượu và
thói sống phóng đãng, ba anh bỏ mẹ con khi anh chưa qua hết tuổi ấu thơ. Ông
lại là người cha khắc nghiệt, anh thường mang những vết bầm do roi đòn thậm chí
cả dấu đỏ những ngón tay của cha anh trên má. Thượng đế như bù đắp cho anh, anh chưa hề
oán giận hay ghét cha mình ngoài sự sợ hãi và ở nhà anh im như thóc để tránh bị
đòn roi khi ông ngà ngà say.
Khi cha anh bỏ đi với vợ khác, mẹ
anh sống trong câm lặng, buồn tủi của người đàn bà bị hắt hủi. Vào thời đó, Sai
gòn không ai chết đói, cũng khó mấy ai lạnh, bệnh thì có nhà thương thí. Mẹ con
anh đã được đùm bọc trong tình láng giềng hoàn toàn đúng nghĩa “bán bà con xa,
mua lấy láng giềng gần”. Anh được cả xóm dành cho tình yêu của chú bác cô dì đối với đứa trẻ không may. Điều đó, hiện giờ chắc chỉ là chuyện cổ tích, nhưng Sài
gòn của tôi ngày xưa là như thế đó. Chưa kể ở trường và quận bấy giờ luôn
chiếu cố người nghèo khó nên anh cũng lớn lên với tất cả sự ngây thơ và không hề biết oán trách
hay mặc cảm là gì.
Anh là đứa trẻ mà ai cũng nhìn thấy sự
vui nhộn hăng hái. Ở đâu có bạn khắp sân trường đều có tiếng cười của
anh, anh nghịch ngợm chọc vui chứ không phá phách. Đi học dù anh không giỏi
nhưng luôn là học trò ngoan dù giờ học thỉnh thoảng anh vẫn chọc ghẹo bạn bè
chỉ để tất cả cùng cười.
Anh là thế đó, kể cả những nắm khốn
cùng của sau ngày giải phóng, đói nghèo và hoàn toàn khái niệm tương lai trong
hành trang của đời người anh luôn vui cười, thượng đế như đã ở bên anh và che
chỡ nhưng ngài không thể can thiệp được những sai lầm.
Chúng tôi mỗi người mỗi phương, anh
trở thành thợ tiện. Giấc mơ lớn nhất đời anh là ráp được chiếc máy tiện, lúc ấy
là cả một gia tài. Bao nhiêu năm gặp nhau anh luôn nói về nó, tôi tin chắc hẵn
đã trăm lần anh mơ được sở hữu và làm việc với nó.Tôi vẫn còn nhớ ngày anh mời
được vài người bạn học cũ còn lại ở Saigon đến nhà anh một bữa nhậu đơn sơ, anh
rạng rở nụ cười khi tuyên bố chiếc máy tiện quý giá của riêng anh đã thành hiện
thực.
Anh cưới vợ như một định mệnh,
trong tiềm thức anh hẵn yêu mẹ bao nhiêu thì càng không theo vết xe đổ tối tăm
của cha. Vợ anh được anh trân trọng bao nhiêu thì càng chây lười và nói theo
kiểu đàn ông là “không ra gì”. Bao nhiêu lần bạn bè khuyên anh nên chấm dứt
cuộc hôn nhân khi chưa quá muộn, anh cứ lưỡng lự và rồi đứa con ra đời.
Anh đã dứt khoác sống với gia đình,
nó là điều thiêng liêng. Bạn bè cũng thôi, kể như duyên phận vậy! Để bù đắp cho
chính mình, anh tận tụy với gia đình và gia đình anh là đứa con làm trụ cột.
Đứa con đầu lòng thiếu sự dạy dỗ
của mẹ, thừa sự nuông chìu của cha nên thiếu hẵn sự khôn ngoan và những đức
tính cần có. Cách đây mười năm, con anh cũng bì bỏm lấy được cái bằng cấp ba
(bây giờ trả lại tên là bằng tú tài) nhưng không theo nghiệp cầm bút mà theo
cha làm thợ. Ai cũng biết thanh thiếu niên luôn bốc đồng và thiếu chín chắn,
chính điều đó khiến tuổi trẻ thường là điều kỳ diệu nhưng cũng có những sai lầm
đáng tiếc, con anh không biết có tham gia vụ trộm hay không chỉ biết công an
đến bắt đưa đi và tuần lễ sau thằng bé qua đời.
Tai họa đã cướp đi của anh không
chỉ một đứa con mà là hủy diệt hạnh phúc mà anh trân quý nhất. Trên xác con anh
đầy thương tích mà ai cũng biết kẻ gây ra nhưng sẽ không thể chứng minh để mà
xét xử.
Anh cơ hồ gục ngã, đau đớn hủy hoại
thân xác anh, thù hận làm khô kiệt tâm hồn. Mấy năm sau, anh ly dị người vợ mà
anh đã chịu đựng và không thể chịu đựng thêm nữa. Bán nhà của cha mẹ anh chia
đôi tài sản và anh mua một miếng đất nhỏ xây tạm làm chỗ ở. Các bạn biết đó!
Tôi luôn lúng túng và có phần nào khó thở khi phải đối diện với anh. Anh không
còn là thiên thần thánh thiện, anh là nổi đau và lòng thù hận. Cả hai chỉ chấm
dứt khi anh từ bỏ cuộc đời.
- Bi giấy! Lâu quá không gặp!
hehehe
Những tưởng như mấy năm trước anh
sẽ túm lấy vai áo tôi lôi thẳng ra quán cóc nhậu bất kể lúc ấy là giữa trưa
chính ngọ. Nhưng anh mĩm cười với tôi và anh mắt anh cũng rạng ngời. Tôi bắt
đầu sợ, cái sợ mơ hồ. Nếu bạn bè tôi mà không có nụ cười và ánh mắt đó thì tôi
sợ, nhưng với anh thì ngược lại, cái nhếch mép khô khan và ánh mắt u tối, nhìn
vào đó là nhìn vào khoảng trời đêm vô tận. Tôi đứng đực ra với cái mặt trì độn
như thủa học trò. Anh đập vào vai một cái rõ mạnh.
- Mày làm sao vậy Chí ngu, không mở
cửa mời tao vô hay đợi tao đạp sập cửa.
Tôi mở cửa đi vào còn anh lại đi ra
đầu hẻm. Chốc sau, trên tay vị rượu trong trong chai nhựa nước khoán và bịch
mồi. Anh cười với tôi.
- Tao tới mời mày đến mừng thôi nôi
con trai tao!
Ai nói gì thì nói, tôi vui mừng quá
độ. Tôi cười toét miệng đến mang tai. Chắc cũng hơn 5 năm không hề gặp anh rồi.
Vết thương anh đã lành, vết hằn đen tối hẵn đã mờ.
- Má ơi! Cái thằng quỷ! Chèn ơi,
tao vui quá! Chúc mừng mày!
Thì ra ba năm trước một cô gái miền
tây trẻ đã trở thành vợ anh. Không hiểu cái lão mắc dịch tuổi ngoài năm mươi
khéo tán tỉnh hay duyên phận đẩy đưa mà giờ đây một chú nhóc con đã ra đời ban
cho bạn hạnh phúc lớn nhất của đời người. Thay vì anh thường tha về 1 lít rượu
thì chỉ một xị rượu đã nói lên có sự thay đổi lớn trong anh. Chúng tôi chuyện
vãn và vẫn là quay lại cái thời học trò, những mẫu chuyện cũ như chúng tôi bị
thầy phạt hay những trò ngu chúng tôi phạm phải.
- Bi giấy nè! Mày biết chuyện cụ Chu Văn An dâng sớ chém 7 nịnh thần không?
- Ừa! còn nhớ chứ! Còn nhớ cả tổ
tiên mình chọn cụ là ông tổ của nghề dạy học.
- Vậy mày biết vì sao tổ tiên ta
tôn vinh người là ông tổ nghề dạy học không? Khi không ít người hiền đức khi
cáo lão về quê thường dạy học không chỉ mưu sinh mà còn là muốn giữ gìn lễ
nghĩa cho cuộc đời, rèn luyện cho thế hệ mai hậu những kiến thức có thể
- Sao biết được! Có thể cụ là cụ
đậu trạng nguyên và việc dâng sớ khiến đồng bào mình vô cùng kính phục.
- Chỉ đúng một phần mà thôi! Để tao
kể mày nghe một giai thoại về cụ Chu
- Ừa! Nhưng tao ngứa ngày quá! Thêm
một xị nữa he!
- Cái đó tao hổng từ chối! Nhưng để
tao mua!
Anh Bi giấy đứng dậy và ấn mạnh hai
vai tôi xuống. cái anh bạn mắc dịch này sao mà khỏe đến vậy hay tại cái thằng
dần Chí ngu như tôi đầu đuôi chỉ cao mét mốt và gầy như cây sậy nên chẳng có
mấy hơi. Anh đi ra mua rượu.
Giai thoại cụ Chu:
Nói mà người không nghe
Sau khi
treo ấn từ quan, cụ Chu chẳng những không theo
luật phải đến triều dâng sớ xin từ chức và phải đợi vua đồng ý, cụ để ấn, mão
và bộ quan phục (để lại bộ quan phục là ý sẽ chẳng bao giờ trở lại làm quan)
nơi dinh đường và lẵng lặng đi về quê.
Vua chẳng
nỡ bắt tội thầy mình, cũng không thiếu lòng kính phục một bậc hiền lương nhưng
vua tin mình đủ tài trí dùng người. Vua có cho người khéo đến hỏi ý của cụ. Câu
duy nhất mà cụ Chu Văn An nói về việc dâng sớ:
- Ta
nghiệm ra rằng! Nói mà người không nghe là lỗi của ta!
Tha hồ bá
quan bàn luận và chẳng hiểu vua nghĩ gì, chỉ biết các đại thần dâng sớ bắt tội
cụ Chu mãi cho đến lần vua gọi riêng họ ra mà
nói:
- Đáng lý
ta chém hết các ông theo lời thầy ta nhưng nghĩ các ông có tài còn cần cho
triều đình. Vì ông ấy đã dứt khoác không về triều nên ta không thể giáng chỉ
vời về mà thôi! Nếu còn dèm pha đến người hay làm bất cứ điều gì thương tổn cho
người thì chẳng những các ông mà cả toàn gia không khỏi chết. Không dùng được
bậc hiền tài ta khó mà nói với tổ tiên hà huống hại người thì muôn dân nguyền
rủa, ta và các ông ắt sanh vào địa ngục chẳng biết ngày ra.
Cũng vì
vua một lòng tôn kính người nên các quan địa phương cho đến các học làm quan
lớn vẫn phải đến lễ người dù bị người hạch tội hay chữi cho tối mặt mà không
dám cãi lời. Ai chống chế đều bị người đánh đuổi ra khỏi nhà.
- Hay! Đúng là hay nên người Việt
ta thường gọi cụ thánh Chu. Quả là chí lý!
- Nhưng vấn đề nói người không nghe
là lỗi của ta vẫn là nghi vấn!
- Ừa ha! Cụ nói phải có ẩn ý hay
đạo lý sâu xa!
Sau các
học trò có hỏi thầy về việc này. Trầm ngâm rất lâu cụ Chu
Văn An mới nói:
- Có 3 hạng người không thể nói, kẻ cố chấp có
định kiến tự mãn thì y như kẻ mù, kẻ vì tư lợi tham lam thì y như người mang
nặng khó thể trèo non, kẻ trí cạn tâm địa hẹp hòi như tiểu nhân và đàn bà thì
như người lười biếng không chịu nhọc.
Còn lại
khi nói mà không biết nói là lỗi của người nói.
Một, nếu người không phục dù nói phải họ chẳng nghe, như ăn
ở bất nhân mà nói về nhân nghĩa chẳng ai tin. Nếu nói một đường làm một nẽo thì
chẳng ai tin. Kẻ không làm gương mà nói kẻ khác làm thì chẳng ai tin.
Hai, tự mình làm gương trước dù đem lời nói phải mà nói với
người trong lúc người đang trái ý, người đang tỵ hiềm thù ghét, người đang ở
vào thế nguy họ không thể nhận, nói mà thiếu lý lẽ, nói mà dùng từ không cẩn
trọng làm người bị tổn thương, họ không tin.
Ba, dù làm gương trước, lý lẽ đầy đủ, dùng từ cẩn trọng thì
có khi chỉ một lời, hay đôi ba lần, hay nhiều lần mà gặp người như trẻ con thì
có khi còn chưa đủ. Lại phải tùy theo tính cách người, có người cần mềm mỏng
kiên trì, có người cần khêu gợi lòng tự trọng và đạo lý.
Nên nếu
nói với người mà người không nghe thường là lỗi của người nói.
- Thưa
thầy! Có phải vì vậy mà có hình luật để bổ khuyết không ạ!
- Chỉ đúng
một phần, thường người sợ hình luật nên đại đa số sẽ theo phép nhưng lại phân
biệt hai loại.
* Chỉ biết
dùng hình, kẻ dùng hình luật từ gia đình thì tổn thương tình cảm, quốc gia thì
người oán. Đây là kẻ ngu dốt cường bạo áp đặt. Trước sau cũng chỉ có thất bại.
* Dùng
hình chỉ như khuôn phép, sợi chỉ buộc chân voi mà làm rõ đạo lý. Thường không
có hiệu quả ban đầu nhưng như mầm cây lớn chậm. Đến khi rễ bám sâu vào lòng
đất, cây cứng cáp vươn thẳng lên trời.
Dân như
con trẻ, đạo lý như tình yêu thương, không yêu thương chăm sóc chúng trở thành
bất nghĩa, pháp luật như khuôn phép, nếu thiếu khuôn phép chúng trở thành bất
nhân.
Anh bạn Bi giấy trầm ngâm, rồi cũng
nhận ra thâm ý của tôi khi kể lại giai thoại:
- Ý mày muốn nói về việc thằng con
tao bị giết?
Muốn hay không, tôi sẽ đi đến cùng.
Anh là bạn tôi, anh yêu quý tôi cũng như tôi yêu quý anh. Nếu hôm nay làm anh
tổn thương, thì tôi biết chắc anh vốn là ngọc, dù vỡ cũng là những mảnh ngọc và
anh sẽ tha thứ cho tôi để rồi trong lòng anh tôi vẫn là Chí ngu của anh.
- Tao không muốn nói đến việc ai
giết thằng bé, mà là nói về việc độc ác đem đến cái chết cho những người bị bắt
và bị giết. Thằng bé hay tội phạm không ai có quyền tra tấn và sát hại,
chúng ta chịu nổi đau quá khứ để chống cái ác trong hiện tại và chấm dứt nó ở
tương lai. Nhưng đời người luôn có kẻ bất nhân tàn ác. Dù hôm nay kẻ
bất nhân tàn ác đã được pháp luật dung túng và tin dùng. Thời nào ở đâu cũng
đều có tội ác. Dù chúng có bị trừng phạt hay thoát vòng thiên lý tao không đề
cập ở hôm nay. Tùy mày nhìn nhận, đi mà quay mặt nhìn sau lưng chỉ để vấp ngã
mà không thấy đường, ném đá vào quá khứ chẳng khác kẻ điên, thương con thì tốt
còn thù hằn oán hận chỉ tự hao tổn tâm thần riêng mình. Chúng ta chống cái ác
không thù hận con người. Người hiểu biết thì sống hiện tại để biết về tương
lai.
- Mày có còn là Chí ngu nữa đâu!
- Bi giấy! tao mãi mãi là Chí ngu
như ngày nào. Riêng việc của mày đã là gánh nặng trên đời tao, tao ngu nhưng
yêu quý mày nên tao không sao dứt ra được, tao ngu như bao năm tao luôn nghĩ
ngợi và chỉ xem xét đến đây để nói với mày!
- Tao xin lỗi, bỏ qua nhe! Tao hiểu
rồi và muốn nghe mày nói hết.
- Khi xưa mày cưng chìu con mày,
thấy lỗi thấy sai mày đã không phân biệt. Có cái sai phải được chấp nhận tùy
theo tuổi và hoàn cảnh nhưng đến tuổi nào phải ngăn hẵn. Nhưng có những cái sai
phải nghiêm khắc ngăn chận. Không phân biệt xem xét thì lỗi ở người dạy. Chưa
nói tâm lý cha mẹ mù quáng, chỉ thấy con mình tốt, con mình khờ mà lắm khi
không biết con mình xấu hay ngu dại mà làm việc ác.
- Mày muốn nói!
- Không! Tao tin con mày là đứa trẻ
tốt. Nhưng tai nạn là một phần, lỗi của mày một phần. cái chính là từ quá khứ
để học được, hiểu được và làm sao cho phải ở hiện tại và tương lai.
- Vậy tao dạy con tao làm sao ở
thời buổi này!
- Mày vẫn dạy con mày điều phải
nhưng phải dạy nó biết im lặng, biết nhường bước, tránh xa hành động phản ứng cương
cường.
- Cúi đầu, chịu ngu chịu dốt!
- không! Như cụ Ngô Thì Nhậm được
vua Quang Trung sai đi trấn nhậm thành Thăng Long, trước quân Mãn thanh rất
đông chẳng những không đánh giặc, mà còn bỏ thành lui về Tâm Điệp. Theo lý đáng
chém vậy mà vua Quang Trung khen ngợi và tài trí của ông đã được chứng minh bao
lần cùng vua Quang Trung. Cái chí bất khuất của Ngô Thì Nhiệm khi đối mặt với
Đặng Tràn Thường thì đã rõ.
Vậy im lặng chỉ như không đánh mà
giữ thành, lui quân không phải là cam chịu. Hành động bề ngoài giống nhau như
của chồn cáo với con mảnh sư, nhưng chồn cáo thì hèn mà mảnh sư thì không.
Tao nghĩ mày có 2 điều cần chú ý.
Thứ nhất, chúng ta chỉ biết yêu con nhưng lại chưa sẵn sàng làm cha, vì chúng
ta chưa biết dạy con thế nào là đúng, nhưng cố mà tâm tư, sẽ tìm ra cách dạy
sao cho tốt nhất với khả năng hạn hẹp của mình. Thứ hai, đã thấy cái nguy cho
con thì phòng tránh, phòng tránh tốt nhất là con mình hiểu, con mình có cả nề
nếp chứ tai nạn ngoài đời thật khó đề phòng hết được.
- Ừ! Tao không dè thằng Chí ngu bạn
tao đã vì tao mà suy nghĩ thật thấu đáo.
- Bi giấy nè! Tao không có chút trí
óc nào giúp mày, cái duy nhất tao có là tấm lòng. Hãy nhớ tự làm gương, hãy nhớ
dạy lý lẽ mà phải đặt con vào khuôn phép nề nếp. À tao chưa hỏi vợ mày chắc đẹp
lắm đây!
- Tao không biết! Nhưng vợ tao đẹp
trong mắt tao và cô ấy đẹp mãi mãi. Tao có nghe người ta nói gái miền tây 3 N
mày nghĩ sao?
- Tao có biết tụi ngoài bắc, thứ dung
tục nói gái miền tây ngon, ngoan, ngu. Tao chỉ biết nếu vợ yêu chồng lo cho con
thì ăn ngay nói thẳng vẫn hơn vạn lần khôn khéo mà có cân đông đo đếm.
“http://tinvn.biz/di-xe-may-2-000km-mong-gap-ban-gai-chang-trai-bi-tu-choi.html”
“https://www.facebook.com/shockingnewsvn/videos/1264518513575454/?hc_location=ufi”
Chúng tôi lại uống rượu nhâm nhi,
tôi mừng là bạn tôi không giận khi khơi lại vết thương lòng. Lắm khi cần mở lại
miệng vết thương ben ngoài lành mà bên trong nó còn mưng mủ. Nhưng tôi biết dù
khôn ngoan thế nào thì người cha lắm khi bất lực, vì con không đủ khôn ngoan.
Nhưng thâm tâm tôi tin, ngày nào đó anh sẽ lại là lão thiên thần thánh thiện.
Chẳng phải đó sao, giờ anh đã có người vợ mà anh hết lòng yêu quý, anh có một
thiên thần nó sẽ che chỡ cho trái tim anh.
Trời đã tối, anh Bi giấy đã về nhà.
Tôi lại tiếp tục thứ nghiệp chướng của đời mình. Tôi suy tư về biện pháp tận
thu của chính phủ đối với dân khi ngân sách cạn kiệt, khi nợ nần chồng chất đến
mức như hòn đá nặng vài tấn đè lên lưng con trâu. Cái giá của bao năm tham
nhũng bòn rút của các quan. Tôi lại thấy bực bội khi công an giao thông vốn
chuyên làm đủ cách để móc túi dân và khá nổi tiếng về hành hung nay lại được
trang bị cả súng và quyền hạn chận xét vô lý bất chấp quyền đi lại, quyền an
toàn và cả tài sản.
Tôi tự hỏi, nếu công an trưng dụng
điện thoại của tôi thì sao! Có lẽ chỉ có một lối hành xử duy nhất “không” cho
dù họ viện dẫn lý do điện thoại hết pin, điện thoại hết tiền, điện thoại không
có hay hư hỏng. Với công an, đáng tiếc tôi sẽ ương bướng như một con lừa mất!
Cứ cái đà tận thu đến tận cùng xương máu dân kiểu này rồi sẽ đi về đâu!
Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016
Bi sử tân biên (2)
(từ sau cuộc khởi nghĩa bà Trưng bà Triệu đến đại thắng Bạch Đằng Giang của Ngô Quyền. Chấm dứt hơn 1050 năm nô lệ)
Hai
nghìn thu trước theo dòng
Vua Trưng Trắc xua áng mây đen, đuổi
chó mạ nơi ải bắc,
Triệu Thị Trinh đạp con sóng dữ,
chém cá kình ở biển đông,
Giao Chỉ muôn đời hồn thiêng bất
khuất.
Cửu Chân ngàn thửo chí khí quật
cường.
Thế
mà
Có phải chăng giáo dài gươm ngắn
Hay do bởi gông nặng cùm dày
Lưng chẳng cong hình luật lưu đày
Đầu không cúi pháp trường xử trảm
Hay vì áo cơm nhọc nhằn nên mù
khuất tất
Hay vì danh phận vất vã mà điếc oan
khiên
Hay vì tư điền, nên làm dân mất gốc
Hay vì thê tử, mà uống nước quên
nguồn
Hay vì bổng lộc, nhẫn tâm, phường
bán nước
Hay vì hư danh, vô phước, lủ buôn nòi
Tự nhận man di mà không dòng giống
Tự nhận mọi rợ mà chẳng tổ tiên
Tự gạt hòa bình mà quên quốc hận
Tự cho thống nhất mà bỏ gia thù
Sao chẳng biết hổ dữ gặp trâu đàn còn
chạy
Sao không hay cáo già bị chim chóc phải
lui
Nhân luân lấy
chí nhân mà thay cường bạo (*)
Thiên đạo đem
đại nghĩa để thắng hung tàn (*)
Mai Hắc Đế thù giặc khởi nghĩa hưng
binh. Quang Sở Quách kinh tâm mất ngủ.
Bố Cái Đại Vương yêu dân dốc lòng
phục quốc. Cao Chính Bình hoảng sợ lìa đời.
Bia sử vinh danh trang hào kiệt.
Miếu đền tôn kính bậc hùng anh.
Dù thế cô, lòng tử sĩ quật cường.
Sợ hiểm địa, chí muôn dân bạc
nhược.
Việc lớn không thành, hương nguyền xã
tắc, lòng vẫn ngậm ngùi
Đường dài chẳng hết, cổ sự sơn hà,
hồn còn phản phất
Khi đại Đường thúc thủ.
Khúc thừa Dụ lên ngai.
Tuy thuần phục bên ngoài.
Trong dụng tâm phục quốc
Ba đời chưa bén gốc
Khúc Thừa Mỹ bại binh
Dương Diên Nghệ bất bình
Đuổi dài Lý Khắc Chính
Ngôi cao trời đoản mệnh
Kiều Công Tiện cướp ngôi
Quyền lợi bả tanh hôi
Ngô Quyền trừ phản tặc
Bão giông từ phương bắc
Hán chủ cử hùng binh.
Cờ hồng chật đất, người ngựa dập
dồn, hung hăng tiến bước.
Chiêng trống dậy trời, giáo gươm
tua tủa, nhung nhúc vào nam.
Ruộng vườn dẩm nát, nhà cháy từng
hàng, tung hoành ngạo nghễ, sóng vỡ đá trơ.
Sông núi ngả nghiêng, tro dồn mấy
lớp, ngang dọc thênh thang, trăng tan đầm lạnh.
Đồng bào qua cơn mộng mị, lòng nao
nao nhắc nhau: liều chết nối chí ông cha.
Dân tộc thôi giấc mơ màng, lòng
thắp thỏm bên nhau: xả thân vì đời con cháu.
Cụ già lụm cụm nhóm bếp khuya, thân
gầy nhợt nhạt.
Trẻ thơ lấm lem ôm chân mẹ, mắt
sáng long lanh
Cỏ lá quê hương mặt trời không ngủ
Búa rìu trăm chốn tinh tú chẳng yên
Thân trai kéo gỗ vai trần
Phận gái nắm cơm tóc cuốn
Tên ngắn thay giáo dài
Tre già thay gươm bén
Thế
rồi: hoảng loạn đau thương, lửa khói bốc cao che lấp cả bầu trời…
Cuộc chiến điên cuồng tuồng khốc
liệt
Thánh nhân kinh sợ cảnh điêu tàn.
Hoằng Tháo tự kiêu mất đầu Nam
hán.
Ngô Quyền thao lược nhú cọc Bạch đằng.
Hán chủ căm hận về Phiên Ngung,
tuyên dương công trạng tướng sĩ hy sinh. Lễ tạ đất trời, thảo phạt Nam
man đại thắng.
Ngô Vương hân hoan đến Cổ Loa, bố
cáo giang sơn cháu con gìn giữ. Chung lưng dân nước, dựng xây Âu lạc thịnh
cường.
Chấp bút sử xanh, non sông vĩnh cửu.
Định khuôn cương kỷ, dân tộc trường tồn.
Từ đây kết thúc ngàn năm kiếp đời nô lệ.
Từ đây khởi đầu vạn thửo khát vọng tự do.
Đất Việt xưa đã về tay cố chủ
Dân Nam
cũ được sống kiếp con người.
Dạy rằng:
Hèn với giặc, dối trá sử xanh, mị dân ái quốc, đất nước diệt
vong
Ác với dân, uế nhơ tôn miếu, tuyệt
gốc vong gia, quê hương suy bại.
Bạch đằng giang xưa cũ
Biển tràn gió lộng cánh buồm căng
Hào khí hồn thiêng sóng bạch Đằng
Tắc nghẽn xác thù ngăn mấy khúc
Đứt lìa thây giặc chất bao tầng
Mở mang sông núi người khai phá
Quét sạch đất trời lưới bủa giăng
Xã tắc Ngô Quyền nào riêng giữ
Đinh Lê Lý dưới một vầng trăng
Nhìn
tận mặt:
Dân có giàu là tận trung báo quốc
Dân đói nghèo là bất nghĩa vong gia.
Bạo chúa lấp vùi nguồn dân chủ
Quan tham nhổ bật gốc nhân quyền
_ _ _ _ _
(*) Trích Bình Ngô Đại cáo của cụ Nguyễn Trãi .
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016
Bi sử tân biên (1)
(thời lập quốc theo huyền sử và thời hơn ngàn năm nô lệ)
Theo sông suối nước vốn từ nguồn
Hợp trời đất cây không lìa cội
Như Đại Việt trời nam một cõi
Muôn đời xuân dòng dõi Lạc Long
Ngàn năm nước chảy về đông
Trang sử máu một lòng gìn giữ
Từ buổi sơ khai, năm ngàn năm tìm
cội
Suốt thời huyền sử, muôn vạn dặm về
nam
Dân Văn Lang hay đoàn người việt cổ
Nước Xích Quỷ hay hương cố tiên
rồng
Sông giang tử thắt lòng
Sương mù quá vãng, dã thú gầm gào, đồng
khô lúa oằn xơ xác
Trăng cũ di ngôn, tiền nhân gồng
gánh, rừng hoang chân bước lạc loài
Thân già vùi ngoài sườn núi. Gay
gắt ánh mặt trời.
Xác trẻ chìm đáy dòng sông. Xót xa lòng
mẫu tử
Giáo mác theo chân đoàn viễn xứ
Cung tên mất dấu chiếc thuyền nan
Dựng quê hương từ ải Nam Quan
Xuôi dân nước đến dòng Bến Hải
Dưa hấu chí trai An Tiêm đỏ lòng say
trái
Bánh chưng trung hiếu Tiết Liêu
xanh lá thảo lòng
Thế
mà quá ngàn năm:
Hán vũ Đế, thông dâm Cù Thị.
Triệu Minh Vương, tiếp ấn Lữ Gia.
Gươm Tô Định, giấc mộng Nam Kha
Trống Trưng Vương, tre già Phù Đổng
Hận lòng ngập biển sóng!
Oán khí vọng trời xanh!
Đau
lòng thay!
Mỗi gốc tre, mấy lớp phơi xương.
Từng tất đất, bấy ngần vùi xác.
Dọc nam bắc vạc dầu máy chém
Suốt đông tây cá chậu chim lồng
Miệt mài gây tội ác lấp vầng hồng
Dãy dụa chết oán cừu vùi đáy vực
Chôn sống muôn dân, khăn tang khắp
nước
Cướp thu lúa gạo, chết đói triệu
người
Theo Khổng Mạnh, mà hủy hoại nhân
luân
Học Lão Trang, lại phá tan thiên lý
Bọn cướp nước, hô hào gươm chính
khí
Lũ buôn nòi, khoác lác chí hùng anh
Giờ sỏi đá cỏ cây còn tanh tưởi
Nay núi rừng sông suối vẫn nhuốc
nhơ
Trẻ thơ khóc mẹ, ông chôn cháu,
chốn chốn khăn tang
Vợ góa ôm chồng, chị lấp em, nơi
nơi gò mả
Cướp thu cả bạc vàng châu báu,
chẳng đủ túi tham.
Uống máu tươi con đỏ dân đen, chưa
vừa cơn khát.
Chém bé thơ, cưỡng phụ nữ, quân
binh quang quác: Chiến tích lẫy lừng
Phá vườn ruộng, đốt núi rừng, cờ xí
phất phơ: Uy danh hiển hách.
Thời hỗn mang, mạnh được yếu thua,
một bầy dã thú. Đạo đức không tưởng Thuấn Nghiêu
Người mê muội, thắng vua thua giặc,
một lủ súc sinh. Hùng tài hoang đường Hán Sở.
Giữa cùm gông, nước mất, bảo ban
nguồn cội.
Trong chiến lửa, nhà tan, dạy dỗ sử
xanh.
Quê hương là nhà, tổ tiên khai lập!
Nòi giống là sử, con cháu lưu
truyền!
Đọc
cổ sử vừa mừng vừa giận:
Phù Đổng Thiên Vương, thương dân
nước xông pha trận mạc
Mỵ Châu Trọng Thủy, vì tình riêng
đổ nát cơ đồ.
Lý nam đế cháu rồng tỉnh giấc
Dạ Trach Vương con Lạc chuyển mình
Kẻ lao dịch, cung tên không từng
bắn. Dùng mác dao, xả thân giục giã chiến trường
Người nông phu, gươm giáo chưa từng
cầm. Nắm bừa cuốc, tuông máu tràn lan trang sử
Dẫu mù chữ, thì thầm nơi chợ vắng.
Vẫn sáng lòng, sang sảng chốn đầm
sâu.
Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015
Chuyện con cà con kê (11)
Câu chuyện con cà con kê (11)
Tôi tạt vào nhà anh Hai đáy mua hai gói mì giấy vifon. Anh
Hai đáy thì chạy xe ôm, còn vợ anh ở nhà lo cho nàng công chúa gần 3 tuổi. Cũng
nói qua về anh Hai xa ôm, một mẫu đàn ông bình thường như những người đàn ông
điển hình với tên gọi chung dân phu ku đen.
Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015
Chúng tôi tên Trần Hưng Đạo
Sau trận đánh ở Bạch Đằng, Trần Quốc Tuấn cùng các võ tướng
đến nơi xác các binh sĩ đã hy sinh. Lòng ông thắt lại, ông quỳ xuống bên xác
một người lính trẻ, bàn tay còn chưa hằn vết chai, nét mặt thanh tú còn chưa
mất nét trẻ con. Một tùy tướng của ông đi len vào giữa những người lính hỏi:
Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015
chuyện con cà con kê (10)
Trước khi trở về Lâm Đồng, nơi anh chọn làm quê hương sau
khi từ giả saigon nóng bức quanh năm. Anh Can gù ghé thăm tôi vào buổi chiều,
anh hào hứng vì bạn bè đều vẫn như ngày nào chào đón anh trong vòng tay bạn bè.
Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015
Chuyện con cà con kê (9)
Ngã ba dậm dật cũng kỳ
Người lăn kẻ ngã, ù lì nghiễm nhiên
Lấp xong, đào xới liên miên
Dân bơi trên phố, chẳng phiền các quan.
Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
chuyện con cà con kê (7)
Hồi bảy:
Biển dồn dập sai lời trúc hẹn
Sông lặng lờ lỗi ước mai thề
Người lơ đểnh, qua đường phố núi
Kẻ lạc loài nhớ mạ hương quê
Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015
chuyên con cà con kê (6)
Hồi sáu:
Đất vàng lẫn lộn khó mà phân
Ấn ngọc người trao kẻ bất nhân
Đừng trách thiên cơ mù ác nghiệp
Chớ hiềm con tạo lệch bàn cân
Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015
Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015
Ác mộng (2)
Gã đứng trên vĩa hè rộng có hàng
cây xanh, thật dễ chịu thoát khỏi bốn bức tường nóng bức của trời đất saigon.
Gã thích ngoài đường thoáng đãng nhưng gã lại không thích nơi đông người náo
nhiệt.
Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015
Ác mộng (1)
Gã ngớ ngẩn ngạc nhiên sao người ta
bu đông đến vậy, có người bước chen ra khỏi đám đông và khóc tức tưởi, lạ nữa
là hai bàn tay che mặt như xấu hỗ với đời.
Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015
Gã Ngớ và quyền năng của nàng Quỷ cái
Thời gian qua gã cứ đi lang thang
khắp nơi, vẫn cứ những người lính ủ rũ chẳng vào điện, cũng con người Vĩ Đại
với một bầy tay chân nghe lão suốt ngày kêu gào về lý tưởng về hạnh phúc,
Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015
Chuyên con cà con kê (4)
Tôi bị thằng Táo loét lôi cổ đến nghe cô bạn mà nó đã mê (nó
ly dị vợ đã hơn 3 năm nay
Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015
Câu chuyện con cà con kê (3)
Sau bữa nhậu tại nhà tôi (thật ra tôi không uống quá 1 chung
vì với hàng xóm tôi không bao giờ uống rượu. Cẩn tắc vô ưu!)
Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015
Câu chuỵện con cà con kê (2)
Các bạn tôi nghe tin tôi đi cấp cứu đã gọi
nhau tới tấp và phân chia thời gian trực ở bệnh viện.
- Mày ổn không?
- Khỏe re như con bò kéo ghe.
Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015
Câu chuyện con cà con kê (1)
Tôi mệt và đói, chỉ tại chị Năm lắm miệng ăn nói lung tung
mà tôi bị anh chồng cô Mít cũng là con rễ chị Năm bỏ cả ngày nhậu săn tìm.
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015
Ẩm thực
Ẩm thực bình
dân 1
Hủ tiếu thịt bò sáng thảnh thơi
Không thì xôi mặn nhá nhơi chơi
Chiều đông kho tộ thôi quá thể
Trưa hạ canh chua thiệt đã đời
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015
sự tích cá hồi
Cứ nhìn trẻ con chơi đùa cười nói, ai cũng cảm nhận một thế giới thần tiên tốt đẹp nhất của cuộc sống, nhưng con người lại không ngừng hủy hoại tất cả những gì tốt đẹp của cuộc sống.
Ngày xưa, xưa lắm, đó là cái thủa
những con người đã kết thành bầy đàn, đã biết lập nghiệp ở một nơi nhất định và
được gọi là các bộ tộc, các bộ lạc. Họ có cùng nguồn cội, có cùng tiếng nói và
có chung những thăng trầm qua nhiều thế hệ giữa đất trời rộng lớn.
Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015
Câu chuyện thần đèn: Quan tham về hưu
Quy luật tất yếu (5)
- Vậy hóa ra cả Trung quốc cũng nhận ra thuyết Mac
Lê đầy thiếu xót sao lại vẫn cứ đi theo?
- Chẳng phải thiếu xót mà những cái xưa nay cứ nói
leo lẻo theo mấy ông thánh đó, hóa ra rất ư là tầm bậy!
- Chà chà! Tiến bộ có khác. Ngày càng văn minh
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015
Sự tích bóng đêm
Ngày xưa, xưa lắm. Đó là cái thủa trên mặt đất các
thần tiên còn chung ở, con người chẳng vì điều kiện sống để mà trở nên độc ác hay
thánh thiện.
Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015
Câu chuyện thần đèn: quan tham về hưu (7)
Quy luật tất yếu (4)
Quan đàu to nhìn khắp lượt, rõ ràng y là cái rốn của vũ trụ:
- Có những điều căn bản sau để làm cơ sở. một
dân số nhân loại chỉ nên vài chục triệu đến trăm triệu người. Hai, phải có nền
văn minh cao hơn một chút nữa nhất là công nghệ chế tạo robot phục vụ con người
nhưng không phải loại robot sát thủ như trong phim giả tưởng.
Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015
Câu chuyện thần đèn (6)
Quy luật tất yếu (3)
Quan đầu to im lặng giây lâu, ở học đường là cách khiến học trò chú ý
nhưng ở đây là người phát biểu chờ đợi sự im lặng cũng như vẻ trịnh trọng cho
biết việc nói ra rất là quan trọng (cho dù chắc ai cũng biết lắm khi nội dung
khiến khán giả ngủ gật hay cố ý suy nghĩ về một cái gì khác để khỏi mệt mỏi,
nhàm chán phẩi bực mình mà lẩm bẩm một câu chưỡi tục).
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015
Câu chuyện thần đèn: quan tham về hưu (5)
Quy luật tất yếu (2)
Thần đèn chẳng tò mò, với thần
chuyện âm mưu của bọn quan lại quá nhàm chán, sống đủ lâu thần nghiệm ra rằng
cái khoảng thời gian ngắn ngủi vài mươi năm trên quan trường, từ thấp thì nịnh
hót cúc cung tận tụy với quan trên, đấu đá với nhau, kiếm chác, kết bè lập
đảng.
Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015
Câu chuyện thần đèn: quan tham về hưu (4)
Quy luật tất yếu (1)
Chẳng có gì khoái hơn cho đàn ông là được ngồi ăn nhậu với nhau và tha hồ
nói về đủ thứ trên đời, chuyện hài hước, chuyện chó cán xe xe cán chó, vấn đề
nghệ thuật từ hội họa âm nhạc đến kiến trúc, kể cả chữ nho, một thằng té giếng
cũng biết câu “ôn cố tri tân”
Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015
Câu chuyện thần đèn: Quan tham về hưu (3)
(Được
nói bậy, không ăn bậy )
Ba
ngày sau!
-
Thần giải quyết xong chưa? Làm thế nào kể tôi nghe với và tôi muốn về nhà!
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015
câu chuyện thần đèn: quan tham về hưu (2)
(Điều
ước thứ hai)
Từ
bãi cát trắng đảo Phú Quý nhìn ra trời biển, chỉ một màu xanh, Quan hưu đến đây
nghỉ ngơi theo lời tư vấn của bác sĩ. Quan mừng là chuyến sang Tàu thay tim
suông sẻ và nhanh đến không ngờ.
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015
Câu chuyện thần đèn: Quan tham về hưu (1)
(Điều ước thứ nhất)
Quan đã về hưu không phải vì tuổi cao, ông mới có 50 tuổi, có lắm vị đã
từng ở vào cái tuổi đã quá lú vẫn còn ngồi lại ghế cống hiến đó thôi!
Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015
Câu chuyện thần đèn: Sự tích con dê
Ngày xưa có một anh chàng tên Dê, anh là một trong số người
từng là nạn nhân có được cây đèn thần và dĩ nhiên anh ta cũng được 3 điều ước.
Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015
Dâng hoa lễ Phật
Đó là ngôi chùa cổ theo đúng nghĩa bóng, nó nằm bên sườn núi
cách một cánh rừng với các xóm làng, người dân còn lo cơm áo gạo tiền nên việc
viếng chùa cúng lễ thường người và cũng hiếm hoi.
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015
Xướng họa năm mùi
Bài thơ xướng: Bác dê
Ai sánh trên đời được lão
dê,
Thiên tài bản lĩnh khó người chê.
Đôi sừng nhọn hoắt trông mà khiếp,
Cặp ngọc to đùng thấy phát ghê.
Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015
Khai bút 2015
Tết
đến lăng nhăng dăm câu đối đỏ, nơi nơi thừa mứt kiệu rượu trà.
Xuân
về chộn rộn mấy chậu mai vàng, chốn chốn đủ tương chao mắm muối.
Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014
Gã Ngớ duyên đời
Gã bước khỏi nhà dù đã hơn 2 giờ khuya. Đang là mùa mưa nên
có thể trời khá lạnh nhưng gã không thấy lạnh, gã vẫn thấy nóng và khi dọc bờ
sông có nhiều con gió hơn nhưng vẫn không làm gã thấy dễ chịu. Gã mệt và lòng
như đang bị nung đốt.
Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014
Tiễn em
Em lên xe, hoa đời kết trái
Nhạn theo đôi gấp lại cánh thiên dy
Chút men say không tiễn người đi
Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014
Phán quan: xả cho người cũng là xả cho chính mình
Phán quan chờ, gã chờ
còn bọn quỷ tốt thì an nhiên như hàng cây trong tiết trời sang thu.
Bước vào là một người đàn bà trạc tuổi sáu mươi, gông chân
không có mà cùm ở cổ, bước đi lại nhẹ nhàng, đủ lâu để gã hiểu oan chướng trói
buộc bà chính ở lòng bà không do tội lỗi. Ấy vậy gã hiểu những tội lỗi vẫn quá
nhỏ còn tâm vương chất chứa lại khó mà buông.
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014
câu chuyện ông tư Hiền
Giúp đỡ
Ông tư Hiền chỡ thằngcháu nội 7
tuổi từ trường Minh Đạo về, ông chạy bọc cầu Nguyễn Tri Phương vì xe cần đổ
xăng, gần đến góc ngã tư Nguyễn Trãi - Nguyễn Tri Phương ông dừng lại và móc
túi lấy 10 ngàn đưa thằng cháu, thằng bé hiểu ngay vì bên lề trước mặt có một
phụ nữ gầy gò rách rưới ngồi cạnh thằng bé tuổi trạc tuổi nó, thằng bé trông
nhếch nhác bẩn và nước da cũng ngăm đen, nó chắc chắn người bạn nhỏ của nó bị
phơi nắng suốt ngày ngoài đường cùng mẹ.
Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014
Cà phê chuyện phiếm (3)
Gã Ngớ chẳng nhìn ai quanh bàn chỉ có 4 người, Cái thú duy
nhất không phải là thói quen ngồi quán, gã ngồi để tạm tránh cái oi đến bức cả
người vì trời nóng. Dĩ nhiên hôm nay không ngoại lệ, gã cũng sẽ không trả tiền
vì ít ai mà ông Tư cho phép tranh mất cái cái quyền người lớn tuổi nhất trong
bàn. Quả thật, ông Tư ngoài là người được người trong xóm kính trọng về sự mẫu
mực khôn ngoan mà người ta còn thương ông quả là người dễ gần. Đến như gã Ngớ vốn
ít giao tiếp và lại là người không hay chuyện, chưa muốn nói là gã vốn đần
thường hay làm mích lòng người nghe.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
