Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

ba điều ước phần cuối: câu chuyện thứ nhất



Câu chuyện thứ nhất của lão Tắc


Lão Thông vẫn giữ được thái độ hòa nhã nhưng trong giọng nói đã lẫn vào giọng kim sắc nhọn và ánh mắt lấp lánh những tia lửa nhỏ:

- Lão Tắc! Lão còn tin tưởng gì hay hy vọng gì vào cái giống người! Cái giống mà lòng tham là vô hạn, chúng có bao giờ biết đủ. Cái giống ương hèn nhưng độc ác, với kẻ mạnh chúng cúi đầu gập gối, với kẻ yếu chúng hung hăng, bất cứ khi nào có dịp chúng luôn tàn hại lẫn nhau. Và lão, chính lão! Từ ngày lão ra đời từ thời đoàn người Việt cổ mấy trăm năm trên đường chạy về phương nam đầy hoang mang thương hận. Để rồi cả ngàn năm lão thành tên tội đồ thiên cổ.

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Ba điều ước (tiếp theo)

-->
Lão Thông cười độ lượng, hình như mọi lời lão Tắc nói chẳng dính dáng đến lão. Một bậc thầy về ngoại giao hay một người thiếu lòng tự trọng và mất cả tự ái. Lão Thông nói:
- Ngớ nè! Được ba điều ước của thần Ve Chai cũng đáng gọi là thế gian hy hữu. Có một thứ trên cả tiền tài, đó là thứ tồn tại mặc nhiên trong tự nhiên và sẽ còn tồn tại kể cả con người bị tuyệt chủng. Quyền lực!

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Bò lại theo đàn



Thế là trên loa ồn ào việc sửa đổi hiến pháp với phương châm “thông qua nguyện vọng và ý chí của nhân dân…” gã mừng lắm.

Từ lâu rồi, quá lâu rồi gã muốn nói lên tiếng nói của “nhân dân làm chủ”, dù gì gã cũng là nhân dân đích thị đít đen – đầu đỏ.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Ba điều ước



Ba điều ước

Gã ngớ ngẩn đào cái xị rượu quý được chôn dưới gốc cây mù u mà theo di huấn cụ tổ 7 đời để lại là dành cho con cháu nào nghèo khổ quá. Nhưng thay vì rượu thần rượu thánh lại lòi ra ông thần Ve Chai. Gã ngớ rất ngạc nhiên! Vì nếu là thần bị nhốt hẳn phải trong cái chai rượu loại cực xịn như người ta thường kể chứ.

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Chuyện ngụ ngôn thời đại: Kiện cáo



Vào ngày nọ, thần rừng hiện thân để lắng nghe tâm tư nguyện vọng của muôn loài và nhận lời kiện cáo.

Gà kiện: - Thưa thần, chúng tôi đến là khôn khổ vì lũ chồn cáo, Gà chúng tôi hiền lành là vậy mà sao lại chịu nạn như vậy?

- Lũ gà chúng mày, cứ cậy khỏe bắt nạt nhau, đến con gà mới vừa mua thả vào chuồng thì đừng nói gà trống, lũ gà mái chúng mày cũng bu lại đá mổ túi bụi con gà mái khác. Ta lại hỏi, côn trùng bị chúng bày ăn thịt thì sao gọi lũ gà là hiền? ta nói chúng mày là lũ hạ tiện, cậy khỏe hiếp kẻ yếu lại hèn nhát trước bọn hung hăng.

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Khai bút





Tết ... ngẫm
Gạt qua năm cũ những gian truân
Nhắm kiệu dưa chua rượu mấy tuần
Ông Táo tồng ngồng lưng cá chép
Chàng trai rầu rĩ bụi tầm xuân

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Biển êm . . . rồi dậy sóng


Thu vàng ơi! Lòng anh giờ dậy sóng
Vỡ toang rồi giấc mộng nửa đêm trăng
Biển anh xô bờ vách đá nào ngăn
Chỉ có tiếng thét gào vang dậy đất