Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Gã Ngớ duyên đời



Gã bước khỏi nhà dù đã hơn 2 giờ khuya. Đang là mùa mưa nên có thể trời khá lạnh nhưng gã không thấy lạnh, gã vẫn thấy nóng và khi dọc bờ sông có nhiều con gió hơn nhưng vẫn không làm gã thấy dễ chịu. Gã mệt và lòng như đang bị nung đốt.
Người đàn bà đá tảng, nàng mãi là nữ hoàng thơ tự do của riêng gã, nàng là nguồn thơ và giờ đây gã không biết nên biết ơn hay trách cho ngày ấy, trách người thì không rồi, gã từng có niềm mong ước được ở cạnh nàng, chỉ ở cạnh bên nàng như một người làm thuê để được chăm sóc nàng, với gã như vậy là đủ. Gã là gã ngớ!
Nhưng vụng về làm sao để nàng đuổi cổ gã thẳng thừng sau khi gọi gã là tên “lưu manh”, gã lủi thủi chênh vênh chẳng biết mình đang ở đâu hay lơ lững giữa nơi nào nữa. Cái an ủi duy nhất của gã là lời nhắn nhủ, có thể nàng dành cho người khác nhưng với gã thì nhất định đinh ninh là dành cho gã “dù thế nào cũng cầu chúc người chốn ấy được bình an”, nhưng làm sao đây khi gã hứa với nàng rằng “anh hứa rằng anh chẳng bỏ em đi”.
Biển của gã vẫn mênh mông một màu xanh và tận đáy sâu vẫn dâng từng cơn bão lớn. bấy lâu nay nàng còn có quan tâm đến gã không? Không biết, nàng làm bạn với cây đàn và đến giờ nàng có còn phải một mình ngược bước mùa thu không, cái gã vẫn sợ là nàng đã gấp lại lòng mình. Gã buồn lắm, gã vẫn là thằng đàn ông hư hỏng, trời đêm trước luôn có nàng lộng lẩy và nàng thơ len lén đâm vào trái tim của gã để tuông chảy những lời thơ và chán nản bỏ đi khi bài thơ chưa bao giờ viết hết.
Gã nhìn xuống dòng sông quay ngược về quá khứ cái tuổi 16 đi qua bến sông chợt yêu thầm chị lái đò mà chẳng bao lâu chỉ còn là ký ức.
Dòng sông đen kịt lấp lánh ánh đèn đang trôi, người phụ nữ hiện ra rõ ràng không chỉ là kỷ niệm. nàng hồn nhiên thông minh và tỏa sáng nụ cười, bên nàng không còn ưu tư và từng nụ hoa Đà lạt như cũng đang cười. Gã chợt lạnh buốt lạnh từng cơn. Gã đang sốt, lý ra gã phải về nhà nhưng gã nán lại, đây không phải lần đầu và chắc chắn có lần cuối cùng. Đây có là lần cuối cùng chưa!
Gã luôn là kẻ đứng bên lề, gã luôn là người ngoài cuộc, gã không có gia đình!
Cuối cùng gã cũng đi về nhà, lạnh hơn, xương từng cơn nhứt nhối. Gã chẳng vội, những người lính, những người băng qua chiến tranh dù ngắn hay dài chẳng ai xa lạ với nó và họ vẫn bước đi cho đến khi ngã quỵ chẳng một lời than. Gã khép lại cửa và nằm xuống cái nệm Kim đan cũ, cái nệm này vô giá vì con trai gã lúc bé tè dầm khiến cho nó nồng khai nhưng cái mùi khai đó với gã lại vô cùng quý giá, tiếc bây giờ nó không còn khai nữa.
Trùm kín mền gã vẫn lạnh, không phải lạnh từ ngoài mà lạnh từ xương ra.
- Bàn tay em anh hãy nắm
Gã bắt đầu lo mơ suy nghĩ khó giữ 1 dòng, có lúc gã mê đi hay ngủ nhanh vài phút lại tỉnh. Gã giơ tay muốn nắm, bàn tay biến mất chỉ có khoảng không. Nàng đã ra đi, nàng đã mở trang đời mới, nàng đi thật rồi, gã không thể giữ và vĩnh viễn từ nay gã không còn được quyền lo lắng bận tâm về người nữa. Gã không có quyền. Gã lại mất, gã bị số phận trong trò chơi may rủi hắt hủi, số phận đem đến cho gã người đàn bà đá tảng cần gã thắp sáng lại một vì sao, gã không làm được ngàoi việc dâng thành bão tố xô ngã đền đài. Số phận lấy nàng đi đưa về cõi vắng. Số phận lại đưa đến người phụ nữ đem đến niềm vui, gã tìm được tìm vui từ những điều nhỏ nhặt quanh mình, số phận lại đến cướp đi trong cuộc chơi dành cho người ngu ngốc. Gã mất và vĩnh viễn trong cõi đời này gã không còn một người phụ nữ để lắng nghe lời tâm sự, cánh cửa đã khóa lại mà chẳng có chìa, tấm thân đã vùi chôn chẳng biết bận tâm con dế con trùng kêu rỉ rả. Không bao giờ còn ý niệm người bạn gái cho gã tâm sự kể cả điều nhỏ bé thầm kín nữa.
Gã đứng trước vách sắt đứng chọc trời, gã dùi chẳng thủng. Điểm kết thúc ở đây!
_ _ _ _ _
Gã ngồi giữa chiếc cầu cầu hôi hám, hai tên quỷ tốt đứng nhìn gã với vẻ châm chọc. Sao gã ở đây, nếu đến gã thường đứng trước điện Diêm la. Mà cần gì thắc mắc, mọi việc sẽ rõ ràng ngay.
- Mày đừng sợ Ngớ! Mày đến đây không ai đếm để biết bao lần.
Gã chợt cười, gã làm gì sợ cho dù dây có là lần đầu tiên. Chợt tên quỷ tốt tát gã nẩy đom đóm mắt, đau quá! Sao lại đau, nếu không có quyền năng của Phán quan thì không ai đánh ai đau được.
- Lần nào mày ngồi ở đây để chúng tao lôi qua cầu mày cũng nhe răng ra cười. Tát mày mãi cũng đâm nghiền hahahaha!
Vậy là gã hết làm thơ, hết viết nhãm, hết chữi đổng, hết còn gặp nàng quỷ cái, hết làm khách ở điện Diêm la. Gã đã chết! Gã bật cười sảng khoái! Hai tên quỷ tốt lắc đầu
- sao cứ nhe răng cười, bị tát rồi lại cười lớn. Cứ bổn cũ lập lại mãi vậy Ngớ! mày biết không Ngớ! Mày có một dấu ấn để tao nhận ra mày bao nhiêu kiếp chính là lúc này dù dưới hình dạng nào, cười mĩm bị tát lại cười to, cái tiếng cười đó dù âm giọng nào cũng toát ra cái gì đó, nghe thật khó chịu. Đi theo tụi tao.
Gã vẫn ngồi im vì gã nhìn thấy 4 tên quỷ tốt khác đang kéo một băng ca lết dưới đất và người nằm trên vắt chữ ngũ đang hát ngêu ngao chính là lão Gàn:
Tâm sanh tức cảnh có

Rõ vạn pháp liền sanh

Ghìm tâm đỏ mắt chó

Rơi thẳng hầm kim cang

Tìm phật vào tuyệt lộ

Chỉ được toàn ý ngôn

Thánh phàm chung một lỗ

Vô sự lại cầu gì!
Gã lại nhìn thấy sư Ngố đang bá cổ 2 tên quỷ tốt và giật sang trái lại giật sang phải, miệng lãm nhãm ngêu ngao, 2 tên quỷ tốt đang làu bàu nhưng không sao thoát khỏi tay sư Ngố hẵn y như gọng thép:
Giật trái một bên, phải một bên

Lăng xăng chộn rộn dưới lên trên

Ba mươi tháng chạp lăn ra nghẻo

Sợi chỉ hạt cơm nợ phải đền

Phật pháp in tuồng cây cọc gỗ

Tăng ni lại nhổ để xây đền

Này này ta bảo cho mà biết

Ngủ ỉa ăn cơm chẳng ngụy chân!
Gã cười lớn khoái chí, gã nằm lăn trên cầu. hai tên quỷ tốt bực bội nắm hai cổ tay gã định kéo đi nhưng lại trơn tuột, lại không sao túm được cổ gã mà kéo, chúng đành trở lại bổn cũ như bao nhiêu lần đối phó với gã, chúng nắm cổ chân mỗi đứa một bên lôi gã đi xềnh xệch:
Chuyện của người ta trả lại hôm nay

Dẫu có nợ mỏng dày ta không trả

Giữa nhân gian đời người vật vả

Kiếp lai sinh chẳng gặp lại bao giờ

Thôi kết rồi cổ tích những bài thơ

Để bến chờ cho thời gian hủy hoại

Cửa tử sinh như chợ chiều qua lại
Ta thênh thang một cõi đi về.
_ _ _ _ _
Còng lưng mẹ

Khua mái đưa con đến đại ngàn

Ngỡ rằng giúp nước cứu giang san

Hòa bình lơ láo Hoàng sa đảo

Thống nhất ngu ngơ Hữu nghị quan

Chiếm đất nghênh ngang bầy cán ngố

Mất nhà nhếch nhác đám dân oan

Bạc màu áo trận, còng lưng mẹ
Uổng phí hai đời khó oán than .

2 nhận xét:

  1. Rất vui khi HN được nghe tác giả nói về nguồn gốc ra đời của bài viết này nên hiểu được phần nào. Cám ơn nhiều. Hihi.

    Trả lờiXóa