Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Lại tiếp đêm nay. Cõi thương tâm



Nàng đi bên cạnh gã bước chân dịu dàng, dù không nhìn nhưng nàng là chỗ dựa duy nhất cho tâm hồn gã, nàng đã chung thủy bên gã đã bao lâu! Đất trời còn không nhớ nổi. Gã quá đổi mệt mỏi nàng cũng vậy, gót chân mềm của nàng ai biết được đã vượt cả ngàn năm.
Khắp thân gã từ đầu đến chân nơi nào cũng mang thương tích của chiến tranh và tra tấn ngục tù, vòng chân, cổ tay quanh cổ xích xiềng cũ mới gã đã mang cho dù có là gang thép cũng đã mòn đứt.
Gã đến chốn này, cõi thương tâm để gặp nàng. Nàng vẫn chiếc áo sờn cũ, vẫn hình hài gầy gộc, vẫn quen lặng thinh theo nếp phu xướng phụ tùy. Năm trăm năm rồi nàng không trở lại nhân gian, vẫn ở đây và tin gã có ngày trở lại.
Gã không trở lại, gã chỉ đến vì cõi thương tâm gã không chọn nó là quê hương. Nàng biết nhưng vẫn tin gã sẽ có ngày đổi ý và về mãi cùng nàng.
Gã biết ơn nàng biết bao, nàng đã lam lũ vì gã vì con, nàng đã tha thứ cho gã đến vạn lần vì vô vàn gã là người đàn ông đổ đốn, nàng đã vực gã bao nhiêu lần gã đớn hèn mà trời đêm chứng kiến, nàng là hiện thân của dịu dàng và lòng bao dung. Nàng đã âm thầm lo lắng mỗi khi gã bước chân đi, nàng đã bao phen khóc đầy nước dòng sông bên một phần thây chồng mà ghê sợ hay hướng về chiến trường xa xôi mà không bao giờ tìm được xác.
Nươc mắt nàng đã tuông dòng cho cha, cho anh cho em trai, cho gã và cho cả con cả cháu nàng ngã mình cho sự trường tồn dân tộc. Nàng đã chịu đói chịu lạnh cho chiến trường có cơm có áo, nàng đã nhọc nhằn rời ngôi nhà rời bờ ao thửa ruộng trên đường chạy giặc và không biết sẽ sống làm sao hay chết gục bên đường, sườn núi.
Gã chỉ muốn được quỳ dưới chân nàng với lời tạ tội. Nhưng nàng không cần và chưa từng nghĩ đến điều ấy, nàng chỉ muốn gã xách nước bên nàng tưới luống rau, muốn gã bên nàng ngồi trên bờ ruộng nhìn làn khói bếp tim tím lúc chiều buông, nàng muốn lại được ngồi bên cạnh gãbên bờ biển mênh mông sóng vỗ nhìn hai mặt trời soi bóng. Nhưng chính điều đó là điều gã muốn được một lần quỳ dưới chân nàng tạ tội. Gã không được ở bên nàng!
Những đau đớn, nhọc nhằn của nàng mà để lên núi núi phải vỡ tan, để vào biển biển phải dâng tràn, nổi sợ hãi của nàng, nổi sợ hãi của tổ tiên còn truyền đến cả ngày hôm nay. Giặc tàn ác biết bao, chúng giết đồng bào như giết súc vật, chúng cướp bóc tất cả mọi thứ từ vàng ngọc lụa là đến cả cọng rau hạt lúa, chúng đánh người già, chúng chà đạp phụ nữ, chúng ném trẻ con vào lửa, có một tội ác nào chúng không làm, chúng cũng có cha mẹ anh em, có vợ con bằng hữu, nhưng với dân tộc Việt chúng lại chưa bao giờ có chút nhân tình. Nàng đã ở lại đây cõi thương tâm mà vết thương xưa ngày nay đang tấy mủ.
- Anh đừng đi nữa xin ở lại đây!
- Oan nghiệt anh còn mang, còn có gì hơn cho cuộc đời anh là được ở bên em, nhưng không thể được!
- Giặc sẽ lại giết chóc, tra tấn hủy hoại anh như từng hủy hoại anh cùng tổ tiên chúng ta ngàn năm trước.
- Chính vì vậy anh không thể ở đây!
- Nhưng anh được gì!
Nàng bật khóc, tiếng khóc oan khuất ngàn năm của giống nòi đeo đuổi theo từng bước chân người lính. Tiếng khóc thay lời ru con trên mọi ngã đường trong thời chiến loạn.
- Anh được gi? Sau bao nhiêu người gã xuống, hàng vạn người hàng triệu người trên chiến trường và tất cả đồng bào mất cha, mất chồng, mất anh em và con cháu, được gì hả anh? Người hậu tuyến không chỉ tự nguyện đói ăn chịu rét, hiến tất cả tài sản mà còn bị cưỡng đoạt cả vàng bạc tư trang cho dù đó là di vật tổ tiên mẹ cha để lại, được gì hả anh bao nhiêu người bỏ nhà bỏ quê chạy loaạn đói khát nhọc nhằn, bao người già trẻ thơ lấp liếm chôn vùi trên đường chạy giặc, bao nhiêu phen phụ nữ bị cưỡng ép chà đạp không chỉ trong tay bọn giặc Tàu, nếu anh có dành trọn một kiếp nhân sinh để nhìn để thấy hết nổi đau đớn nhọc nhằn của người hậu phương chỉ e tim anh vỡ nát.
- Nên anh không thể ở đây!
- Được gì hả anh? Chiến thắng rồi là phần đời còn lại của em là vành tang trắng là lao nhọc đến cuối đời. Nếu ngày anh về là một kẻ thương tật với nổi thất vọng con cháu mình lại nghèo lại đói. Vẫn là chế độ vua quan, chúng đoạt quyền tối thượng, chúng đã làm được gì khi lành đạo toàn dân chống giặc? Công lao của chúng sánh được với ai? Sánh được với ai? Sánh được với ai! Nhưng mọi đặc quyền đặc lợi thuộc về chúng, chúng rêu rao vì dân vì nước, chúng ca ngời dân tộc anh hùng, chúng hô hào truyền thống yêu nước nồng nàn và chúng tôn vinh chiến công vĩ đại trên nấm mồ dân tộc, chúng chôn vùi đồng bào trong đói nghèo bệnh tật trọn kiếp nô vong, bọn vua quan vẫn sênh sang giàu có, chúng vẫn cướp bóc thu vén bằng mọi thứ luật lệ, bọn vua quan tham nhũng hại dân, chúng nào có tổ tiên nòi giống, chúng chỉ biết thân chính chúng, chúng độc quyền toàn trị, lòng người tan rã. Chúng vu hãm giam cầm tù đày tra tấn bao nhiều người yêu nước thương dân, rồi lại đến ngày giặc nhìn thấy một xã hội băng hoại, một bọn vua quan thối nát, lòng dân chán ghét thì giặc phương Bắc lại xâm lược. Chúng lại kêu gào truyền thống yêu nước, lại hô hào dân tộc anh hùng, chúng chẳng chút ngần ngại thí hàng vạn hàng triệu người dân cho cuộc chiến mà máu chiến trường không bao giờ dừng cơn khát.
Được gì hả anh? Còn có ai vì bọn vua hèn, vì lý tưởng của phường bịp bợm, còn ai không biết về lịch sử được viết bằng trò dối trá để chịu đau đớn nhọc nhằn cho bọn chúng tiếp tục ngồi trên! Nước lại mất, nòi giống Tiên rồng khó tránh ngày diệt vong, tôn miếu Hùng Vương chỉ còn là phế tích Đồ Bàn.
Được gì hả anh? Đừng đi! Ngàn năm qua đời em đã quá đớn đau, anh không còn thương em nữa chăng? Còn thương em xin anh ở lại, có anh bên đời thì nơi này đâu còn cõi thương tâm. Hãy ở lại bên em. Nếu không còn thương em anh cứ đi, nhưng anh hãy nhớ nơi cõi thương tâm này nổi thương tâm của em không bao giờ nguôi dứt, em vẫn chờ anh!
Gã im lặng! Nàng nói đúng! Nhưng không là tất cả! Gã phải đi, với gã nhân gian cũng là nơi đến chẳng phải nơi về, cõi thương tâm cũng là nơi đến chẳng phải chốn quây về. Đâu là quê hương của gã. Quê hương không là một xứ sở một mảnh đất, quê hương của gã chính là tình yêu của nàng. Gã sẽ về quê hương vào lúc nào đó, nàng ở đâu thì đó là quê hương là mái nhà của gã. Nhưng bao giờ? Có ngày mà chính phủ không còn những kẻ nắm quyền thống trị để đồng bào việt nam có thể ngẩn mặt nhìn dòng chữ “tự do – dân chủ - nhân quyền” vào ngày giỗ Tổ Hùng Vương hay cái ngày mà nòi giống Tiên rồng không còn tồn tại!
Gã chẳng biết và không cần biết, người lữ hành chẳng đếm quãng đường xa. Điều duy nhất mà gã biết gã sẽ trở về quê hương về mái nhà của mình. Đó là tình yêu của nàng! Gã biết nàng vẫn chờ gã, nếu không có nàng thế giới vô cùng này bé hơn hạt bụi.
Gã bước đi, gã sắp bước qua cánh cửa trở về nhân gian, gã không dám nhìn nàng, không dám nắm tay nàng, vì như thế gã không bao giờ cất bước. Với nàng gã vẫn là tên đốn mạt!

1 nhận xét:

  1. Biển anh.
    Biển nhớ, ngàn năm biển chẳng đầy
    Bài thơ dang dở mãi còn đây
    Ru trăng đêm vắng hàng cây rũ
    Dỗ giấc em ngoan cánh vạc gầy
    Ký ức ngủ bên bờ ảo vọng
    Lá me theo ngọn gió heo may
    Năm nao thu trốn sau tà áo
    Gõ nhịp nửa đời cuộc tỉnh say

    Trả lờiXóa